Khi nhân viên làm không tốt,nên thay đổi con người hay thay đổi hệ thống?

1, Câu chuyện thứ nhất: Kiểm duyệt toàn bộ trình độ chuyên môn

Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, tỷ lệ vượt qua kiểm tra nhảy dù của không quân Hoa Kỳ là 99,9%, điều đó có nghĩa là một trong số hàng ngàn binh sĩ nhảy dù sẽ bị chết vì nhảy dù không đủ tiêu chuẩn. Quân đội yêu cầu những binh sĩ phải vượt qua kiểm tra với tỷ lệ lên tới 100%. Người phụ trách nhà máy nói rằng họ đã cố gắng hết sức và 99,9% là giới hạn trừ khi có phép màu.

Phía quân đội ((còn được gọi là Tướng Patton) đã thay đổi hệ thống kiểm tra, chọn ngẫu nhiên một số ít từ chiếc dù trước mỗi lần giao hàng, để người phụ trách nhà máy phát hiện việc từng cá nhân nhảy dù. Kể từ đó, phép màu đã xuất hiện, và tỷ lệ vượt qua của chiếc dù đã đạt 100%.

2, Câu chuyện thứ hai: Phương thức thanh toán

Sau khi người Anh biến Úc thành thuộc địa, vì vùng đất này dân cư thưa thớt và không phát triển, chính phủ Anh khuyến khích người dân nhập cư vào Úc nhưng lúc đó Úc rất lạc hậu và không ai muốn đi. Chính phủ Anh đã đưa ra một cách để gửi tội phạm đến Úc.

Điều này một mặt giải quyết vấn đề quá tải trong các nhà tù ở Anh, mặt khác nó cũng giải quyết vấn đề về lao động ở Úc, một vấn đề khác họ nghĩ rằng những kẻ xấu đã bị gửi đi và Vương quốc Anh sẽ trở nên tốt hơn.

{"dots":"true","arrows":"true","autoplay":"false","autoplay_interval":"2000","speed":"300","loop":"true","design":"design-2"}

Chính phủ Anh thuê các tàu tư nhân để vận chuyển tù nhân, trả tiền cho số người trên tàu và kiếm được nhiều tiền hơn. Rất nhanh sau đó chính phủ đã phát hiện ra rằng nếu làm như vậy sẽ có rất nhiều hạn chế. Như thế, tỷ lệ tử vong của tội phạm sẽ rất cao, trung bình hơn 10%. Tỷ lệ tử vong của con tàu nghiêm trọng nhất đã lên tới mức đáng kinh ngạc 37%.

>>  Vì sao lại chọn Nữ kế vị, ông chủ Uniqlo (Nhật Bản) đánh giá cao Phụ nữ biết cách kiếm tiền

Các quan chức chính phủ đã cố gắng hết sức để giảm tỷ lệ tử vong của tội phạm trong quá trình vận chuyển, bao gồm gửi các quan chức lên tàu, hạn chế số lượng lô hàng, vân vân, nhưng họ không thể làm điều đó.

Cuối cùng, họ cũng tìm ra cách để làm điều đó một lần và mãi mãi, đó là thay đổi phương thức thanh toán: từ số người trên tàu sang số người rời đi. Chủ tàu chỉ có thể kiếm được chi phí vận chuyển nếu người được chuyển tới Úc vẫn còn sống. Ngay khi chính sách mới được đưa ra, tỷ lệ tử vong của tội phạm đã giảm xuống còn khoảng 1%. Sau đó, chủ tàu được trang bị một bác sĩ trên tàu để cải thiện tỷ lệ sống sót.

>> Cách tạo lửa khuyến khích nhân viên hăng hái làm việc

3, Câu chuyện thứ ba: Tiêu chuẩn nhà vệ sinh

Trong một khách sạn cao cấp của Nhật Bản, tiêu chuẩn để kiểm tra xem nhà vệ sinh có sạch không là: người dọn dẹp lấy một cốc nước từ nhà vệ sinh và uống nó. Hãy tưởng tượng một nhà vệ sinh như vậy sẽ sạch sẽ như thế nào.

4, Câu chuyện thứ tư: Hệ thống phân phối cháo

Bảy người sống cùng nhau và chia một thùng cháo lớn mỗi ngày. Vấn đề là số cháo đó không đủ để phân chia mỗi ngày. Lúc đầu, họ đã quyết định rằng ai sẽ là người chia cháo, mỗi ngày một vòng. Kể từ đó, mỗi tuần họ chỉ có một ngày no chính là ngày mà bản thân người chia cháo làm nhiệm vụ phân chia. Sau đó, họ bắt đầu chọn ra một người có tiếng nói và tấm lòng cao thượng để phân chia cháo cho tất cả mọi người.

Nếu không có quyền lực thì sẽ không dẫn đến tham nhũng. Mọi người bắt đầu lấy hết tâm trí của mình để làm hài lòng anh ta, thông đồng với nhau và kết bè kết phái thành một nhóm. Tiếp đến mọi người bắt đầu thành lập một nhóm gồm 3 người và một nhóm làm 4 người để tranh chấp, tấn công lẫn nhau dành quyền phân chia cháo. Cuối cùng tất cả số cháo đó trở nên nguội lạnh.

Kết cục nghĩ ra được một phương pháp: luân phiên nhau chia cháo, nhưng người phân chia phải là người cuối cùng được lấy cháo. Như vậy sẽ không khiến bản thân ăn phải mức thấp nhất. mỗi người đều cố gắng chia trung bình, mỗi người cố gắng chia công bằng, dù có không công bằng thì bản thân cũng phải chịu. Mọi người đều hạnh phúc, vui vẻ và giữ được hòa khí, ngày càng trở nên tốt hơn.

5, Câu chuyện thứ năm: Thiên đường giúp đỡ lẫn nhau và cùng có lợi

Có một cơ đốc tốt bụng, sau khi chết đi mới cầu xin Chúa cho đến thăm Địa ngục và Thiên đàng để tìm ra đâu là sự khác biệt. Đi đến địa ngục, anh ta thấy một bàn ăn khổng lồ chứa đầy những món ngon thịnh soạn. Trong lòng anh ta nghĩ: cuộc sống địa ngục tốt đấy chứ?

Một lúc sau thời gian dùng bữa đã hết, chỉ nhìn thấy một nhóm người nguệch ngoạc, đang hấp hối ngồi nhìn quanh nồi thịt thơm, chỉ vì cái muỗng cầm tay quá dài mà họ vội vã dùng miệng của mình để cho thịt và thức ăn vào. Nhưng chính vì không ăn được nên nó vừa lo lắng vừa đói. Chúa nói rằng đây chính là địa ngục.

Sau đó, họ bước vào một căn phòng khác giống như địa ngục. Nó cũng có mùi thơm của nước canh thịt và chiếc thìa dài tương tự nằm trong tay. Thế nhưng, con người ở đây mặt đều đỏ hồng hào, tinh thần sảng khoái. Hóa ra tất cả bọn họ đều lấy cái muỗng dài ra và cho nước dùng vào miệng của người kia. Chúa nói rằng đây là thiên đường.

>>  Làm gì khi nhân viên không nghe lời, không phục ?

Cùng một người, ở chế độ khác nhau có thể tạo ra các nền văn hóa và khí quyển khác nhau và kết quả khác biệt là rất lớn. Đây chính là sức mạnh của hệ thống!

Một hệ thống tốt có thể ngăn chặn những suy nghĩ tồi tệ của mọi người, và một hệ thống tồi tệ sẽ khiến những mong muốn tốt đẹp của mọi người không vượt qua nổi bức tường. Thiết lập một hệ thống liên kết kết quả, trách nhiệm và lợi ích cá nhân có thể giải quyết rất nhiều vấn đề xã hội.

2 thoughts on “Khi nhân viên làm không tốt,nên thay đổi con người hay thay đổi hệ thống?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *