Trong 1 ngày, Cái kết đắng của doanh nhân trẻ khi chê người vô gia cư

Kieren  – Một doanh nhân trẻ tuổi của nước Anh giàu có đã khẳng định rằng những người vô gia cư là những kẻ lười biếng. Họ hoàn toàn có thể kiếm được một nơi để ngủ nếu chăm chỉ. Và để chứng minh cho điều đó, anh ta đã quyết định tạm từ bỏ cuộc sống xa hoa của mình để thử làm người vô gia cư.

Để sống 3 ngày trên con phố nổi tiếng nguy hiểm với người vô gia cư nhất thủ đô London – theo chương trình Rich Kids Go Homeless, Kieren mang theo một chiếc túi ngủ, bộ quần áo đang mặc và một đôi.

“Tôi nghĩ việc mình hóa thân thành một người vô gia cư và xoay xở để được ngủ trong khách sạn sẽ khá dễ dàng. Nếu tôi làm được điều đó, có nghĩa những người vô gia cư cũng có thể làm được”, thanh niên này tự tin khẳng định bởi chính anh cũng nhờ tự lập mà trở thành một doanh nhân giàu có.

Anh ta đã vẽ ra một kế hoạch “khởi nghiệp” là chọn một nơi đông người qua lại, dùng cặp kính của mình như một “vũ khí bí mật” để xin tiền, dự định số tiền này sẽ đủ mua một chiếc ô, sau đó bán chúng cho khách du lịch hoặc những người đi làm, khi trời đổ mưa.

{"dots":"true","arrows":"true","autoplay":"false","autoplay_interval":"2000","speed":"300","loop":"true","design":"design-2"}

Khởi đầu thuận lợi với 5 bảng sau 1 giờ, nhưng số tiền đó không đủ mua một chiếc ô. Và chàng doanh nhân trẻ đành chấp nhận ngủ ngoài đường với đêm trải nghiệm đầu tiên.

Ngày thứ 2, Kieren vẫn hừng hực quyết tâm thực hiện theo đúng kế hoạch cũ. Tuy nhiên, hôm  nay cũng không khá khẩm hơn khi mà thứ được cho chủ yếu là thức ăn chứ không phải tiền. Và như một lẽ dĩ nhiên, doanh nhân trẻ đành từ bỏ kế hoạch buôn ô của mình với 7 bảng kiếm được. Một phương án mới được vạch ra là xin tiền đủ để được ngủ trong khách sạn.

Trong hơn 6 giờ đồng hồ ngồi trên phố, Kieren chỉ xin được 33 bảng. Kế hoạch ngủ khách sạn cũng sụp đổ, bởi những khách sạn của thủ đô hoa lệ không phòng nào có giá đó. Rơi vào tuyệt vọng, doanh nhân giàu có cố gắng tìm một nhà nghỉ để ngủ. Tuy nhiên, sau nhiều giờ bị lạc, Kieren suy sụp khi biết nhà nghỉ không còn phòng trống.

Các nhà tạm trú cũng chật kín người, vì số người vô gia cư ở London đông hơn số giường ở đây. Vì vậy, Kieren đành trở lại con phố đã ngủ đêm đầu tiên.

Sau 3 ngày giả làm người vô gia cư, Kieren đã hiểu ra nhiều điều

Cỏ vẻ như may mắn vẫn chưa chịu mỉm cười với Kieren, tại khu tạm trú a gặp Tommy 32 tuổi – một người nghiện ma túy tổng hợp. Anh đã nghĩ mình tìm được đồng đội cùng kiếm tiền để ngủ chung phòng.

Tại đây, anh ta gặp Tommy 32 tuổi – một người nghiện ma túy tổng hợp. Vì đều chung thân phận vô gia cư nên Kieren nghĩ mình cần liên kết với Tommy. Anh  năn nỉ người bạn mới quen ngày hôm sau sẽ cùng kiếm tiền để ngủ chung phòng. Nhưng sáng hôm sau, mối quan tâm của Tommy là ma túy chứ không phải chỗ ngủ.

Ông chủ trẻ tuổi đành đi một mình, tìm một khách sạn có thể ngủ chung với giá 25 bảng/đêm hoặc ngủ riêng với giá 60 bảng/đêm. Nhưng tất cả dự định đều thất bại, anh ta bị dọa nạt vì chiếm địa bàn, và phải lang thang trên vỉa hè tìm chỗ ngủ.

Tại đây, anh gặp lại Tommy và bị nghi ngờ là người của văn phòng cảnh sát giả dạng người vô gia cư. Một kẻ lang thang khác đe dọa “đâm hắn ta” và “đập cho hắn trọng thương”. Trước tình thế nguy hiểm đó, những người làm chương trình đã phải can thiệp để giải quyết vấn đề.

“Đường phố thật tàn nhẫn. Giờ tôi mới biết nó nguy hiểm thế nào. Tôi thấy một con dao. Thà ở tù còn hơn phải sống ở một nơi không an toàn như thế này. Tôi đã bỏ lỡ mọi thứ ở nhà. Tôi muốn được thả mình trong bồn tắm ấm áp với ánh nến. Tôi không thể sống thêm một ngày trên phố thế này nữa “, thanh niên 23 tuổi nói.

Kieren thừa nhận. Sau khi tìm thấy một nơi “an toàn nhất trên đường phố”, ông chủ doanh nghiệp ngủ đêm cuối ngoài đường cùng với một nhóm người vô gia cư.

Sau trải nghiệm, túi ngủ và những gì kiếm được suốt 3 ngày đi xin, Kieren đem cho những người vô gia cư khác. Anh hứa sẽ quyên góp tiền, thức ăn và khuyến khích con gái làm điều tương tự với những người khốn khổ này.

 

 

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *