Tuổi 25, trước ngưỡng cửa 30 và chênh vênh giữa cuộc đời

1, Hai mươi lăm tuổi, bạn có cảm giác chênh vênh không?

Trong quá trình trưởng thành, tôi luôn cảm thấy rằng những người khác dường như biết họ đang làm gì, chỉ có bạn là không biết điều đó và dường như họ cũng không nhiều kinh nghiệm như bạn. Thế nhưng bọn họ biết rằng bạn không biết gì cả, bọn họ càng biết thì bạn càng bối rối.

Có rất nhiều thứ, dường như không có ai nói cho bạn biết, vì vậy bạn phải vật lộn tìm hiểu, do dự chẳng hạn như công việc, chẳng hạn như hôn nhân, chẳng hạn như gia đình, có vẻ như những người khác đã có kỹ năng trong những việc này, họ rất rõ ràng, rất quyết tâm.

Lúc này, bạn bắt đầu cảm thấy trong số tất cả mọi người, bạn giống như một học sinh bị đuổi học vậy.

2, Hai mươi lăm tuổi, bản thân cái gì cũng không biết còn người khác hình như cái gì cũng biết

Một vài ngày trước, tôi đã ăn tối cùng với một vài người bạn, sau ba tuần rượu, chúng tôi bắt đầu thảo luận và phàn nàn các vấn đề. Sau khi tốt nghiệp, buổi gặp mặt sẽ luôn xoay quanh những vấn đề này và chúng tôi dường như ai cũng quen với việc đó.

Điều làm tôi ngạc nhiên là một vị tiền bối, một sinh viên tốt nghiệp cao học, nhân vật “có tiếng” trong trường lại vấp phải cuộc sống thắng thua về cả sự nghiệp lẫn tình cảm, đột nhiên mắt anh ta đỏ lên, sống mũi dường như cay cay.

Tôi có thể nghĩ ra lý do cho sự mất mát của anh ấy, anh ấy đã 25 tuổi, cuộc sống đã bắt đầu phụ thuộc vào bàn tay, ý chí, nghị lực của anh ta rồi. Có những khu dành cho những người như anh tại nơi đông đúc ở thành phố, thế nhưng ngay cả những khi ngoại ô anh ta cũng không có nhà.

Dù anh ta một tháng có kiếm được năm sáu chục triệu cũng không thể yên tâm chi tiền để mua một thứ đồ đắt đỏ mà anh ta yêu thích. Mặc dù thành phố có thể chứa anh ta nhưng lại không cho anh ta một cái nhìn tốt.

Để mua nhà và mua xe cần phải có một hộ khẩu, muốn lập gia đình cần phải chuẩn bị phòng gia đình, phải xem những khu vui chơi gần đó, vân vân.

Một số người đã tiết kiệm đủ tiền cho việc trả tiền nhà, một số người đã đi ra nước ngoài, một số làm công chức và bây giờ làm việc bán thời gian, cũng có người khác đang nắm giữ hàng triệu cổ phiếu và có những người thì đang làm những điều mà họ thích.

>> 25 kinh nghiệm kinh doanh của 5 năm khởi nghiệp

3, Hai mươi lăm tuổi, độ tuổi chênh vênh, khoảng cách rất lớn sẽ khiến bạn cảm thấy rằng bạn không có gì trong tay.

Có lẽ bạn đã từng nghĩ cuộc sống của bạn giống trường hợp như thế này:

Sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ bước vào top 500 người mạnh nhất, sau hai năm tiết kiệm được một chút tiền và mua được một ngôi nhà nhỏ.

Ở tuổi hai mươi lăm phấn đấu thành quản lý một bộ phận. Hai mươi sáu tuổi sẽ kết hôn. Hai mươi bảy tuổi có con. Hai mươi tám tuổi sẽ trở thành phó chủ tịch. Ba mươi tuổi mua một ngôi nhà lớn, một chiếc xe đã ao ước từ lâu.

Nhưng đến tuổi 25 bạn đã không thể nghĩ về những điều đó, điều duy nhất không thể tránh khỏi đó là tuổi tác của bạn ngày càng lớn lên. Tuy nhiên, kinh nghiệm của bạn, kiến thức của bạn, tiền gửi của bạn đã không theo kịp với sự gia tăng tuổi tác.

Đây chính là nguyên nhân gốc rễ sự lo lắng của bạn. Bạn dần phát hiện ra rằng bạn không phải là thành phần cốt lõi của công ty. Con trai trước tuổi 25, bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đang bị thụt lùi, chỉ có thể nắm bắt những xu hướng của thời điểm hiện tại.

Ở tuổi 25, bạn bắt đầu hiểu được xu hướng hiện tại, những đứa trẻ mới lên bắt đầu gọi bạn là “chú”. Con gái tuổi 25 cảm thấy tất cả đàn ông trên thế giới đều xứng đáng với họ, những mỹ phẩm rẻ tiền không còn thu hút bạn, đối mặt với collagen để trở nên tự tin.

Ở tuổi 25, bạn không thể không mua những chiếc mặt nạ đắt tiền để che giấu những vết thâm, vết nám trên khuôn mặt. Bắt đầu có người nói với bạn rằng “Anh ta mặc dù đã ly hôn nhưng điều kiện rất tốt”.

4, Có một câu nói: 18 tuổi là điểm khởi đầu cho sự trưởng thành, 24 tuổi là nút thắt của cuộc sống.

Vậy thì, hai mươi lăm tuổi chính là lúc phải làm quen với sự mất mát của tuổi tác. Có người nói rằng, bạn mới 25 tuổi tại sao lại phải lo lắng, tận dụng khoảng thời gian để thoải mái, mọi thứ dần dần sẽ tới.

Thế nhưng, từ từ đến không phải là logic của cuộc sống, từ từ dần dần chỉ có thể đến tuổi 30, sự chậm chạp là nguyên nhân, logic của cuộc sống chính là kết quả.

Trên Internet có một nhóm lớn những người trẻ đang hàng ngày đều cảm thấy buồn, nhưng cũng có phần lớn người đang dùng trái tim của họ để sống mỗi ngày.

Cách đây một thời gian tôi đã làm một cuộc khảo sát, ngày nay nhân viên văn phòng từ khi tan làm đến lúc trước khi ngủ, ít nhất cũng có khoảng 4 đến 5 tiếng, tôi muốn biết mọi người làm gì trong khoảng thời gian này.

Không có gì ngạc nhiên khi đa phần câu trả lời nhận được là chơi trò chơi, xem phim, mua sắm hoặc là nghịch điện thoại. Tất nhiên cũng có những người lựa chọn chơi đàn, đọc sách.

Có một câu nói trong “Peaceful Warrior”: một ngày chúng ta sống như nào thì cả đời cũng ta sống như thế.

Tôi không muốn nói rằng kỷ luật tự giác là món súp gà hạnh phúc đến mức nào. Trong khoảng thời gian bốn đến năm tiếng trước khi đi ngủ chính là thời gian tự do nhất để chúng ta có những sáng kiến và ý tưởng.

Dù là cuộc sống hay là gì thì tất cả đều theo những cách khác nhau, đây là logic nhân quả của cuộc sống.

Hai mươi lăm tuổi, bạn không phải bối rối vì không có gì, cũng không phải vì cuộc sống không có nhà, không có xe mà cảm thấy cuộc sống bế tắc , khiến bạn thực sự cảm thấy hoảng sợ rõ ràng là bạn can tâm tình nguyện và sẵn sàng hài lòng với những gì bạn đang có. Đây là vì bạn không có khả năng đương đầu với những thử thách.

Có rất nhiều người coi đó là một sự an ủi, nhưng theo tôi đó là sự an phận, chờ đợi và không bắt tay vào hành động.

Thực sự thuận theo tự nhiên chính là ngày hôm nay bạn cố gắng một chút, ngày mai có thể kiếm thêm cả chục triệu đồng. Nhưng đến một ngày nào đó, bố mẹ bạn già đi và con cái của bạn được sinh ra. Tự nhiên những hóa đơn của bệnh viện, học phí của con cái và vô số gánh nặng cuộc sống đè lên bạn.

Hơn nữa, những điều tự nhiên đó không thể tránh khỏi, bạn không thể sử dụng cụm từ “thuận theo tự nhiên” được nữa.

Những gì con người cần phải học không phải là những lời an ủi bản thân như thông thường mà là những lời có giá trị như duy trì khả năng đối phó với tai nạn bất cứ lúc nào.

Hai mươi lăm tuổi đừng dành thời gian của bạn vào hoảng sợ và bối rối. Đừng lo lắng về những người xung quanh đang làm gì, hãy chăm sóc bản thân, học hỏi, tập thể dục, đi du lịch, có kiến thức, tầm nhìn, phẩm chất, vân vân. Tương lai tốt đẹp đang chào đón bạn.

Nếu bạn thấy bài viết này hữu ích, hãy cùng chia sẻ đến mọi người. Bạn cũng có thể tìm kiến thức kinh doanh, cách làm giàu, cách kinh doanh gì là ý tưởng khởi nghiệp hiệu quả, cách đầu tư kiếm tiền với sản phẩm hoặc ý tưởng khác trong phần tìm kiếm Bytuong.

Bình Luận

Share via