Viết đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả - BYTUONG

Viết đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả

Trong quá trình học tập, chúng ta thường gặp phải những đề bài văn đại loại như: Hãy viết một bài văn về tình yêu của cha hoặc tình yêu của mẹ. Hoặc về một câu chuyện mà bạn khắc cốt ghi tâm… Thực ra những bài văn xoay quanh chủ đề tình thân này đều thuộc thể loại văn tự sự có yếu tố biểu cảm và miêu tả.

Xoay quanh chủ đề tình thân, tự sự bằng các sự kiện và câu chuyện. Thể hiện tình yêu và sự ấm áp. Bài viết ngày hôm nay chúng tôi xin chia sẻ tới các bạn đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả.

BYTUONG-chuyên trang trên 95.000+ ý tưởng kiếm tiền, kinh doanh, ý tưởng tạo giá trị, lợi ích

—–hoặc—–

***

Viết đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả

Tìm hiểu thêm

Tình thân là gì? Tình thân là dòng sữa ngọt nuôi dưỡng chúng ta trưởng thành. Là đôi mắt sáng soi đường chỉ lối cho chúng ta tiến về phía trước. Là những lời nói ngọt ngào bảo vệ tâm hồn chúng ta. Là những hình phạt nghiêm khắc thúc giục chúng ta sửa chữa lỗi lầm.

Tình thân như những cơn mưa, xua tan phiền muộn. Tình thân như những con gió thổi bay u sầu. Tình thân như nắng mặt trời xua tan bóng tối, để lại ánh sáng.

Chúng ta không thể rời xa tình thân, giống như cánh diều bay không thể bứt khỏi sợi dây mảnh mai. Chúng ta nương tựa vào tình thân, giống như dây dưa quấn quýt bên hàng rào. Chúng ta có tình thân giống như lúa mì lạnh phủ đầy tuyết trắng. Ấm áp như mùa xuân, hạnh phúc như mật ngọt.

Năm đó, đúng ngày tròn hai năm bố mất. Mẹ vì nuôi dưỡng hai anh em chúng tôi ăn học. Dựng thêm một gian nhà nhỏ ở con hẻm đối diện để nuôi lợn.

Hơn chục con lợn trắng ngày càng to béo. Trong ấn tượng của tôi, chúng giống như những chiếc đĩa mài không ngừng quay. Vây lấy người mẹ khốn khổ đứng ở giữa của tôi. Mẹ chỉ có thể bất lực đứng đó, mặc cho chúng nuốt chửng chút sức lực còn lại.

Mẹ mua một chiếc xe ba bánh màu xanh và thuê một vài mẫu đất hoang. Do bỏ hoang quá lâu nên đất có vẻ khô cứng, cằn cỗi. Để tiết kiệm chi phí bón phân và cày bừa. Ngày nào, mẹ cũng dậy từ 5 giờ sáng, chở từng xe phân đổ xuống ruộng, cuốc xới, trộn rồi gieo hạt.

Viết đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả

Tôi hiếm khi có cơ hội được ra ruộng. Mẹ tôi không cho tôi đi vì sợ tôi lỡ dở việc học. Và bản thân tôi cũng chưa bao giờ chủ động yêu cầu điều đó.

Mười sáu, mười bảy tuổi, làm gì có ai chưa từng ngưỡng mộ vinh hoa phú quý? Giống như cho dù mẹ tôi có khuyên ngăn thế nào, tôi cũng kiên quyết không lấy lý do là gia đình đơn thân để xin nhà trường trợ cấp, miễn giảm học phí.

Người thân của chú tôi mở một tiệm sửa xe ô tô ở ga tàu. Do quy mô lớn cộng thêm nguồn khách dồi dào. Nên ngày nào cũng đầy ắp hai xô nước rác.

Xuất phát từ sự thương hại góa phụ và trẻ mồ côi, họ quyết định miễn phí cho mẹ mang những xô nước rác đó về nuôi lợn. Mẹ tôi mừng quá, trưa nào cũng nóng lòng từ ruộng về rồi ghé qua tiệm sửa xe để kéo nước rác về cho lợn ăn. Hai thùng nước rác mỡ màng, chua chua, bốc mùi sộc lên mũi trên suốt chặng đường về nhà.

Trường học của tôi lại nằm trên đúng con đường từ nhà qua tiệm sửa xe. Lúc đó, cũng đúng lúc tôi tan học. Để tránh mẹ và hai cái xô nước rác làm tôi xấu hổ đó. Tôi cố tình đi sang con đường tắt khác về nhà. Mẹ tôi rất ít khi đi con đường tắt đó. Vì nó có một con dốc rất cao và dựng đứng.

>> Viết đoạn văn song hành ( Bài viết hay về song hành)

Viết đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả

Cuối cùng thì tôi và mẹ tôi vẫn gặp nhau trên con đường nhỏ hẹp đó. Mẹ đeo đôi ủng cao màu đen còn dính đầy phân lợn. Đạp chiếc xe ba bánh cũ kỹ và rỉ sét nhanh chóng tiến về phía trước. Kéo theo hai xô nước rác bốc mùi mà đi qua ai cũng phải bịt mũi.

Rõ ràng, mẹ đang đạp những bước nước rút cuối cùng trước con dốc cao mà ai nhìn cũng thấy sợ. Mẹ không nhìn thấy tôi. Tôi núp vào sâu vào trong đám áo đồng phục học sinh màu xanh da trời. Bắt chước mọi người, che miệng và bịt mũi.

Bánh xe đen quay càng lúc càng chậm trong gió. Cuối cùng, dừng lại ở giữa dốc. Mẹ gồng mình, thân hình đầy đặn của mẹ đang cố gắng đạp bàn đạp một cách khó khăn. Cố gắng ngăn không để bánh xe đi lùi lại phía sau.

Mẹ tôi quay đầu lại và lo lắng tìm kiếm trong đám đông xem có người quen nào đi qua không. Để giúp mẹ một tay. Mẹ nhận ra tôi trong đám đông. Lúc này, mặc dù tôi và cô ấy gần trong gang tấc nhưng cảm giác lại xa tận chân trời.

Tôi cúi đầu từ chối sự cầu mong giúp đỡ hiện lên từ trong ánh mắt của mẹ. Mẹ loạng choạng, nhảy ra khỏi bàn đạp. Nắm lấy tay vịn trên thùng xe rồi gắng hết sức kéo nó lên.

Viết đoạn văn (bài văn) tự sự thể hiện có yếu tố Biểu cảm và Miêu Tả

Tấm lưng của mẹ gồ lên như ánh trăng lưỡi liềm trong gió tháng ba. Mẹ bước đi rất chậm và khó nhọc. Từng bước chân của mẹ như thể giẫm nứt mặt đất lạnh giá. Những hạt mồ hôi pha lê chảy dài trên mái tóc rối bù. Thân hình của mẹ đang dần song song với con dốc.

Đang lúc tôi chần chừ chưa dám bước tới. Thì có hai thiếu niên mặc áo trắng vội vàng tiến tới giúp mẹ kéo chiếc xe nặng nề. Ngày hôm đó, mẹ không nói câu nào cả. Căn nhà yên ắng giốn như một căn hầm tối.

Vài năm sau, tôi tốt nghiệp đại học. Còn mẹ tôi phải nằm trên giường bệnh do thoái hóa đốt sống lưng và lồi xương. Mẹ vẫn giữ im lặng về những gì đã xảy ra hồi đó.

Nhưng tôi không thể nào quên được con dốc hư không và bóng dáng mẹ tôi lắc lư, vất vả vật lộn trên chiếc xe ba gác. Chúng như những con dao sắc nhọn, ẩn sâu những giọt nước mắt đau thương, xót xa của mẹ. Khiến tôi bao năm nay không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Share via